[Dịch] Cư Dân Mạng Mắng Ta Là Phế Vật, Ta Khen Hắn Quả Nhiên Biết Nhìn Người

/

Chương 254: Tuyệt chiêu cuối của anh chàng buông xuôi (Chương thêm)

Chương 254: Tuyệt chiêu cuối của anh chàng buông xuôi (Chương thêm)

[Dịch] Cư Dân Mạng Mắng Ta Là Phế Vật, Ta Khen Hắn Quả Nhiên Biết Nhìn Người

Vân Thượng Đại Thúc

6.872 chữ

28-06-2026

"-_Tương Tư-" tặng Khinh khí cầu x2

"-_Tương Tư-": Streamer ơi, bạn gái tôi đòi sính lễ 48 vạn, không thì khỏi cưới xin gì nữa, giờ tính sao đây?

"Không cưới thì thôi, có ngần ấy tiền, ông mua con Mẹc chạy không sướng hơn à?"

Lâm Nhàn đáp lại không chút do dự.

"-_Tương Tư-": Thế thì mất bạn gái luôn, rồi cưới xin kiểu gì?

"Ông chạy Mẹc rồi mà còn lo không có bạn gái á? Mở rộng tư duy ra chút đi xem nào!"

Lâm Nhàn làm động tác dang rộng hai tay.

Đại sư, tôi ngộ ra rồi! Cứ cầm tiền sính lễ đi mua xe sang mà hưởng thụ, dù sao bọn họ cũng có đòi sính lễ của người giàu đâu.

Có ngần ấy tiền, đi chơi đây đó không sướng sao? Cứ phải cắm đầu làm 996 mỗi ngày mới chịu à?

……]

"Chồng Vương Tinh Tinh" tặng Trực thăng x1

"Chồng Vương Tinh Tinh": Streamer nói thế là sai rồi, đến lúc đó nhà người ta đèn đóm sáng trưng, còn mình thì một mình tối thui tối mò, cô quạnh biết bao?

"Tối thui thì ông bật đèn lên, ông không có người yêu, chẳng lẽ cũng không có điện luôn à?"

Lâm Nhàn vặn lại ngay tắp lự.

Lập tức có cư dân mạng khác tỏ vẻ không phục.

"Thái Sơn Vương thích uống bia Mỹ" tặng Siêu xe x1

"Thái Sơn Vương thích uống bia Mỹ": Thế sau này không có con cái, vào viện dưỡng lão cũng bị người ta bắt nạt cho xem!

"Người anh em, ông nhầm rồi, có con cái mới phải vào viện dưỡng lão, ông không có con thì cứ ở nhà mình là xong, có ai đuổi ông đi đâu!"

Lâm Nhàn nhún vai, kiên nhẫn đáp.

"Thái Sơn Vương thích uống bia Mỹ": Không đúng, không có con thì ông có ngất xỉu ở nhà cũng chẳng ai hay.

"Ngất xỉu thì tỉnh lại là xong chuyện, còn nếu không tỉnh lại được, thì kiếp này cũng chẳng còn chuyện gì liên quan đến ông nữa!"

Lâm Nhàn đúng là đối đáp trôi chảy.

["Tối thui thì ông bật đèn lên", chết mất thôi, sao anh chàng buông xuôi lại buồn cười thế nhỉ!

Thế hệ sau đều lên thành phố sống hết rồi, ông ngất xỉu ở quê, đợi đến lúc con cái phát hiện ra thì chẳng biết đã qua bao lâu rồi.

Cứ sống được đến già rồi hẵng hay, tiền đề của việc về già chịu khổ là phải còn sống đã, thế hệ 9x giờ cũng đi tong một mớ rồi...

"Sửa đàn quên nhạc phổ" tặng Phi thuyền hạng sang x1

"Sửa đàn quên nhạc phổ": Streamer, cái dăm bông ông đang ăn ấy, bình thường tôi toàn đem cho chó ăn thôi!

Lâm Nhàn nhìn thấy dòng bình luận này thì ngẩn người ra một lúc, đã lâu lắm rồi hắn không đụng độ antifan.

"Ông tưởng nói thế là tôi sẽ chia cho ông ăn chắc?"

Lâm Nhàn nhét nốt cả miếng vào miệng, ăn cũng hòm hòm rồi.

Ha ha ha, hóa ra là đến để lừa ăn lừa uống, bị anh chàng buông xuôi bóc mẽ rồi.

Cho nên... ông bạn này, bình thường ông toàn tranh đồ ăn với chó à?Lâm Nhàn chém gió với Hội Cá Mặn một lát rồi cũng chuẩn bị đi ngủ.

10 giờ tối.

Lâm Nhàn đánh răng rửa mặt xong xuôi, ngả lưng xuống giường, liếc nhìn hệ thống thêm cái nữa.

【Điểm Hưu trí】: 2670 điểm

【Thu hoạch hôm nay】:

【Đi dạo 182 phút, điểm thể lực +12】

【Trò chuyện 86 phút, điểm diễn đạt +4】

【……】

Ở phòng trong.

Bối Bối cuộn tròn trên chiếc giường nhỏ, cái bụng không chịu nghe lời cứ réo lên ùng ục, đói đến mức chẳng thể nào chợp mắt.

Phòng ngoài đã im ắng hoàn toàn, chỉ còn vẳng lại vài tiếng rỉ rả của côn trùng ngoài cửa sổ.

Cô bé rón rén hé cửa, ghé mắt nhìn qua khe hở.

Chỉ thấy Lâm Nhàn đang nằm dang tay dang chân trên giường ở phòng ngoài, mắt nhắm nghiền, nằm im lìm, có vẻ như đã ngủ say!

Cục tức trong lòng Bối Bối "phừng" một cái bốc lên tận não!

Không cho mình ăn cơm! Lại còn thả chó ra dọa mình! Thế mà chú ta lại dám ngủ ngon lành thế kia!

Dựa vào đâu chứ?!

Bối Bối càng nghĩ càng tức, giơ chân đá "rầm rầm rầm" vào cửa.

Giữa đêm khuya thanh vắng, tiếng động này nghe chói tai vô cùng.

"Hử? Nhóc làm cái trò gì đấy?"

Lâm Nhàn bị đánh thức, ngoái đầu lại thì thấy Bối Bối đang đứng ở cửa phòng trong.

Rầm rầm rầm!

Bối Bối lại bồi thêm mấy cước: "Ai cho chú ngủ hả!"

Giọng hét chẳng còn sức lực như mọi ngày, nghe có vẻ hơi đuối lý.

"Nhóc không ngủ thì cũng cấm người khác ngủ luôn à?"

Lâm Nhàn đổi tư thế, chuẩn bị ngủ tiếp.

"Cứ không cho chú ngủ đấy! Đồ xấu xa! Đồ heo lười!"

Bối Bối liên tục làm ồn, nhất quyết không cho Lâm Nhàn nghỉ ngơi.

Lâm Nhàn lật người bước xuống giường, hùng hổ đi về phía Bối Bối.

Thấy khí thế của hắn, Bối Bối sợ sệt lùi lại một bước.

"Nếu nhóc còn không ngoan..."

Lâm Nhàn nhìn xuống từ trên cao, khuôn mặt khuất trong bóng tối, nở nụ cười nham hiểm đe dọa: "Chú sẽ bật điều hòa thổi thẳng vào rốn nhóc!"

Một lời đe dọa trắng trợn!

Bối Bối sợ tới mức tái mặt, chiêu này đúng là quá kinh khủng!

Bị gió thổi thẳng vào rốn là ốm nặng đấy!

Cô bé sợ nhất là bị ốm phải nằm viện!

Nghĩ đến hậu quả đáng sợ đó, mọi sự ngông cuồng của Bối Bối lập tức tắt ngúm.

"Cháu... cháu đi ngủ đây."

Bối Bối ngoan ngoãn chui tọt lên giường.

Thế thôi á? Cứ tưởng sắp có đại chiến thế kỷ, ai ngờ bị anh chàng buông xuôi dẹp loạn chỉ bằng hai câu?

Thâm hiểm quá đi mất! Tôi nghe xong cũng thấy đau bụng ngang, tối nay phải đắp thêm cái chăn mỏng mới được!

Hóa ra tuyệt chiêu cuối của anh chàng buông xuôi là cái này, tiểu ma vương Bối Bối gặp đúng khắc tinh rồi! Rén ngay trong một nốt nhạc!

Đêm dần về khuya, các gia đình khác cũng lần lượt đi ngủ.

Tổ chương trình đã liên hệ xong xuôi với các trường học ở địa phương, ngày mai mấy đứa trẻ cứ việc đến đúng khối lớp của mình để học là được.

Tiện thể trải nghiệm luôn môi trường giáo dục ở các khu vực khác nhau.

Hơn một giờ đêm.

"Hức..."

Bối Bối mơ màng tỉnh giấc, xoa xoa cái bụng xẹp lép, khóe mắt lại đỏ hoe.

Vốn dĩ buồn ngủ quá nên mới thiếp đi, ai dè bây giờ lại bị đói đến mức tỉnh cả ngủ.

Trong bóng tối, cái đầu nhỏ của cô bé lại bắt đầu một cuộc đấu tranh tư tưởng dữ dội.Cuối cùng, cái bụng đói đã chiến thắng tất cả.

"Bánh mì là chị gái kia cho mình từ chiều rồi, mình chỉ lấy đồ của mình thôi mà!"

Bối Bối sụt sịt mũi, tự an ủi bản thân rồi rón rén trèo xuống giường.

Cô bé đi chân trần, kiễng gót, giống hệt một chú mèo con đi ăn vụng, nhẹ nhàng mở cửa phòng.

Phòng ngoài chỉ bật một chiếc đèn ngủ mờ ảo, có thể thấy Lâm Nhàn đang nằm im lìm trên giường.

Bối Bối nín thở, rón ra rón rén nhích từng bước về phía tủ lạnh.

Mở cửa tủ lạnh ra, bên trong có đủ loại hoa quả, bánh mì, sữa chua...

Mắt Bối Bối sáng rực lên, cô bé cũng chẳng buồn kén chọn, bước lên chiếc ghế đẩu, nhanh tay chộp lấy hai chiếc bánh mì to bự, rồi vớ thêm hai bịch sữa.

Nhân lúc Lâm Nhàn không phát hiện, cô bé nhẹ nhàng đóng cửa tủ lạnh, ôm "chiến lợi phẩm" lén lút chuồn về phòng trong.

Lúc Bối Bối quay lại phòng, mắt Lâm Nhàn hé ra một khe nhỏ, khóe miệng khẽ nhếch lên, nhưng hắn không hề nhúc nhích.

Cạch!

Tiếng đóng cửa vang lên cực kỳ khẽ khàng.

"He he he~"

Từ căn phòng trong tối om truyền ra tiếng cười khúc khích nho nhỏ.

Đến rồi đến rồi! Định luật "thơm thật" tuy muộn nhưng không bao giờ vắng mặt! Nhật ký tìm đồ ăn đêm của công chúa Bối Bối!

Anh chàng buông xuôi chắc chắn là cố ý rồi, tủ lạnh nhét đầy đồ ăn thế kia, bên cạnh lại còn đặt sẵn cái ghế nữa chứ.

[...]

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!